|
Leo Fan, nhà nhà leo Fan và người người leo Fan. Có những người leo Fan đến 2, 3 lần trong một năm, thậm chí trong một tháng. Tuy nhiên, bài viết này không nhằm phục vụ cho những người như thế, bài viết này là những kinh nghiệm rút ra từ chính bản thân dành cho Mèo ngốc và dân cạo giấy chinh phục nóc nhà Đông dương.
Vậy trước tiên, chúng ta phải hiểu, Mèo ngốc là ai và dân cạo giấy là như thế nào?
Mèo ngốc, theo định nghĩa của sách đỏ thế giới là những sinh vật mang nhiễm sắc thể XX, cao từ 1m55 trở xuống, nặng dưới 43kg. Khi tương tác trong môi trường xe ô tô, tàu hỏa, máy bay… có khả năng “biu ti phun” một số các chất có sẵn trong dạ dày, trường hợp nặng có thể choáng ngất. Để trở thành Mèo ngốc, nhất định phải có chứng nhận trượt thể dục ít nhất 3 lần trở lên ở cấp phổ thông cũng như cấp Đại học.
Dân cạo giấy là các đối tượng chuyển động đều theo một phương trình định sẵn như sau:
Đi xe máy đến cơ quan->Bước vào thang máy->Ngồi thôi miên cái máy tính trong vòng 8 tiếng->Bước ra khỏi thang máy->Đi xe máy về nhà->Tiếp tục thôi miên cái máy tính đến khi mệt thì thôi.
Sau khi đã nắm được kiến thức cơ bản trên, chúng ta bắt đầu vào phần:
1) Chuẩn bị
-Tập thể lực: Về lý thuyết, tốt nhất là các bạn nên tập khoảng 1 tháng trước khi đi với các bài tập được chia theo tuần mà có thể dễ dàng tìm được trên Internet. Các bài tập này sẽ giúp tăng cơ chân, cơ đùi, cơ bụng… Nhưng thực tế, đa phần mọi người đều quyết tâm tập được khoảng 10 ngày là quay trở về tăng cơ … giường. Vì thế, các bạn không cần phải quá gò mình vào việc tập luyện nhưng hãy cố gắng tận dụng bất cứ lúc nào có thể: leo cầu thang thay vì đi thang máy, đi bộ thay vì đi xe. Chỉ trong khoảng 2 tuần trước khi đi là được. Dĩ nhiên, nếu các bạn chuẩn bị thể lực tốt bao nhiêu thì việc leo Fan cũng dễ dàng bấy nhiêu.
-Quần áo và đồ dùng: Một list đầy đủ các vật dụng cần thiết cho chuyến trekking để đời này lúc nào cũng sẵn sàng chờ các bạn download. Nhưng có một vài lưu ý nhỏ sau đây:
+Quần: chất liệu nên có nhiều nilon. Vì trên đường đi, từ đầu gối trở xuống sẽ bị ướt, mang quần loại này sẽ tránh cho các bạn bị lạnh
+Giầy: giầy bộ đội đúng là vừa rẻ vừa ổn. Nhưng ai mà chân cỡ 36 bé thì nói thật là dù đã đi đủ các loại tất, lúc di chuyển vẫn bị cảm giác nhấc chân. Vì thế, tốt nhất ai có chân kiểu “mèo đi hia” thì nên mua hẳn một đôi giày trekking mà đi (Ở Sapa bán đầy).
+Bọc gót và bọc đầu gối: nhất thiết phải có. Đoạn leo xuống cực kỳ dễ bị trẹo chân, nhất là với những người ko quen đi đường rừng.
+Socola và C sủi: Các bạn nên cố gắng mang đi càng nhiều càng ít. Đoạn cuối, gần như là socola leo chứ không phải là người leo. Nói thật, trên cả chặng đường, tớ ăn rất ít, thậm chí còn ít hơn cả ở nhà. Không phải là tớ khó ăn mà là tớ mệt quá, không ăn nổi. Nhưng nhờ có socola mà tớ lết được đến nơi. Phomai dây cũng là một lựa chọn tốt, phải cái hơi mặn, khát nước quá.
+Đèn pin: Đừng sợ xấu. Tốt nhất là đèn pin đeo ở đầu, hai tay bạn sẽ rảnh rang mà bám vào cây.
2) Fansipan trên đường chúng ta đi
-Chặng từ Trạm Tôn lên 2200m: Đoạn này chưa quen, các bạn sẽ thấy mệt đứt hơi. Rất nhiều người bỏ cuộc ở chặng này. Tuy nhiên, kinh nghiệm của tớ là các bạn nên cố gắng bám sát đoàn. Trong đầu phải tự sỉ vả mình, tại sao lại ngu ngốc bỏ một đống tiền, bỏ bao nhiêu công sức để lên đây vừa lạnh vừa bẩn. Tự sỉ vả mình chán thì quay sang cái đứa bên cạnh mình, sao mà nó điên thế, đi theo mình làm cái gì. Nhớ là chỉ “thầm ở trong đầu” thôi nhé, chứ đứa kia nó nghe được, nó xin mất bộ răng thì đừng trách tớ đấy. Chí Phèo chả toàn vừa đi vừa chửi đấy thôi, toàn thấy đến đúng chỗ. Nếu thấy mệt, bạn cũng cố gắng đừng ngồi xuống nghỉ nhé. Nhưng mệt quá, thì cứ quên hết mấy cái đó đi, ngồi phịch xuống cũng được. Tuy nhiên, lúc đứng lên thì lại khá khó khăn.
-Chặng từ 2200m lên đỉnh: Đoạn này đường xa và khó đi, nhưng cơ thể lúc này đã quen nên không còn cảm thấy quá mệt. Hơn nữa, phong cảnh núi rừng tuyệt đẹp sẽ làm bạn thấy hưng phấn hơn rất nhiều. Bi kịch xảy ra lúc gần lên đến đỉnh, sức lực của bạn đã cạn. Bạn hãy làm đủ mọi cách, lăn lê bò toài, trong đầu thì rít lên “tại sao đứa kia như thế mà đi được, mình lại không”. Lòng đố kỵ và ghen tức đặt đúng chỗ cũng có hiệu quả riêng của nó. Các anh porter người Mông rất thật thà, nên bạn hãy dặn họ bất kỳ lúc nào bạn hỏi “sắp đến nơi chưa”, họ hãy trả lời là “sắp đến rồi”, như thế tốt hơn. Người ta khuyên không nên nói chuyện khi leo vì sẽ mất sức. Nhưng sức tớ mất hết rồi còn đâu, nên lúc đi từ đỉnh về, tớ nói như khướu. Nói chuyện vui vẻ sẽ làm bạn cảm thấy đỡ mệt hơn, chúng ta leo bằng tinh thần là chính mà.
-Chặng về: Tour tớ đi là Trạm Tôn-Sín Chải. Nhưng nói thật, ở vương quốc Mèo ngốc và dân cạo giấy thì “đường nào cũng được, mà đường nào không có dốc là tốt nhất”, nên lúc về bạn có thể đi bằng đường Trạm Tôn xuống cho đỡ mệt cũng OK. Cái chính là bạn đã trèo lên Fan, đã chụp ảnh cạnh cái chóp có ghi 3143m, đã vượt qua chính mình, đúng không nào?
3) Hậu Fansipan
Khi về đến nơi, thể trạng của bạn sẽ không được tốt như trước. Dạ dày gần như miễn tiếp các loại thức ăn. Bạn nên chọn đồ ăn nóng, dễ tiêu như cháo chẳng hạn, rồi mới xực các món ăn khác sau. Cố gắng tránh không để cơ thể bị cảm lạnh.
Một nơi mà khi đến đó bạn sẽ ngập trong mây. Một nơi mà bạn nắm tay một người xa lạ để đi đến đích. Đó liệu có phải là một Utopia? Không, đó chính là Fan đấy bạn ạ. Chúc các bạn có một chuyến đi an toàn và vui vẻ!
Trích từ blog chị Trang HN đi tour PhongLan Group 2008. [url]Nguồn: [url]http://360.yahoo.com/blog-mF2dzmAlaadWPXsj.X01VFROdw--?__vid__=Y29sbGVjdGlvblR5cGU9YWxpYXMBY29sbGVjdGlvbklEPXRyYW5ndGh1Mjk0AXNvdXJjZT0zNjABY2xhc3M9cG9zdAF0eXBlPWJsb2cBc3VpZD1odHRwOi8vMzYwLnlhaG9vLmNvbS9ibG9nLW1GMmR6bUFsYWFkV1BYc2ouWDAxVkZST2R3LS1AMTIzMzU5OTM2Ng--[/url][/url]
|